FDHEADER
 

 

Cô Wang Yuhuan
học viên Pháp Luân Công
bị cảnh sát bên Trung Quốc bức hại đến chết



Tâm sự của cô Wang Yuhuan  -  ngày 16 tháng 10 năm 2007  (16:18)

Nửu Ước – Cô Wang, một học viên Pháp Luân Công ở Trường Xuân Trung Quốc đã bị giết chết vì bị bức hại trong khi giam giữ, học Pháp Luân Đại Pháp báo cáo vào ngày thứ ba về cô Wang, một tù nhân lương tâm đã bị chính quyền Trung Quốc bắt giữ 12 lần về tín ngưởng của cô, cô đã bị tra tấn tàn bạo.

Gia đình cô cho biết rằng cô đã từ trần vào ngày 24 tháng 9 năm 2007 sau bị được đưa


“Không ai đã chịu đựng được sự đau đớn không tưởng tượng được.”
—Wang Yuhuan, trước khi từ trần.  Xin đọc bài tâm sự của cô vào năm 2005 phần sau đây.

 đến bệnh viện của trung tâm thành phố Trường Xuân.  Được biết rằng cô đã bị cảnh sát đánh đập trước khi đưa vào bệnh viện.  Cảnh sát Trung Quốc thường xuyên đưa các nạn nhân loại này vào bệnh viện hay trả họ về gia đình khi họ sắp chết, hy vọng là để tránh quả tang, sau khi cô mất đi hai tuần cho đến ngày 9 tháng 10 năm 2007 thì gia đình mới được cho biết.

Theo nguồn tin từ những người chung quanh cô Wang, cô đã bị bắt vào ngày 9 tháng 5 năm 2007, cô đã bị bắt với 38 học viên Pháp Luân Công khác ở Trường Xuân trong khi họ gặp nhau để trau đổi kinh nghiệm về tu học Pháp Luân Công và thảo luận làm sau ngăn chận chính quyền tuyên truyền các nguồn tin dã dối về Pháp Luân Công và duy trì nhân quyền.  Các viên chức của văn phòng an ninh công cộng ở Jilin, phòng cảnh sát ở thành phố Trường Xuân, phòng cảnh sát quận Erdao đã tổ chức cuộc lung bắt các học viên Pháp Luân Công.

Các viên chức ở Trường Xuân nói rằng họ đã lùng bắt trong toàn thành phố, bắt được 32 học viên vì tội hội họp.  Có nhiều nhà đã bị cảnh sát xâm nhập và chặn lại, khiến cho các học viên Pháp Luân Công phải bỏ nhà ra đi sống một sống vô gia cư.  Trung tâm tin tức Pháp Luân Đại Pháp quan tâm nhất cho học viên Feng Liping, đã bị cảnh sát đánh đập tàn nhẫn; Feng đã bị cụt một tay, gia đình phải đài thọ tiền y tế.

Luật sư nổi tiếng Gao Shisheng ở Bắc Kinh công khai viết một lá thư cho tổng thống Trung Quốc Hy Jintao và thủ tường Wen Jiabao vào tháng 12 năm 2005 về cái chết của cô Wang, sự chết của cô đã được cộng đồng thế giới chú ý.  Ông đã viết rõ chi tiết về việc cô bị đưa vào phòng tra tấn ở trên núi ngoại ô của Trường Xuân 2 tiếng đồng hồ.  Tại đây cô đã bị hãm hiếp, bị đánh đập, bị thuốc lá đốt vào mắt, và bị đốt ở đích bằng thuốt lá đang cháy nóng, bị tâm đâm vào lỗ tai, bị điện giật, bị chích thuốc độc hại vào người, và những hành hình khác.  Cô Wang nói rằng “không ai có thể trải qua sự đau đớn mà có thể tưởng tượng được sự đau đớn này.”

Lúc cô còn sống, có lần được luật sư Gao phỏng vấn, cô đã khai là đã bị hành hình như thế nào (xem chi tiếc).

Luật sư Gao gọi cô Wang là “vị thánh mà đã sống sót sau khi bị hành hình.”  Trong thời gian này ông đã tiếp xúc với cô Wang để điều tra về cuộc bức hại Pháp Luân Công trong hai tuần vào tháng 11 và tháng 12 năm 2005.  Luật sư Gao sứ mạng là tìm cho ta sự thật, luật sư cũng là giảng sư báo chí của Đại Học Bắc Kinh.

Trung tâm Pháp Luân Đại Pháp rất quan tâm về cô Feng Liping và các học viên Pháp Luân Công đã bị bắt vào ngày 9 tháng 5, hiện tại tình trạng của các học viên này chưa được biết.

(ngày 16 tháng 10 năm 2007 -  16:43)

Bản tiếng Anh:
http://www.faluninfo.net/displayAnArticle.asp?ID=9506


Cái chết của cô Wang Yuhuan
Ngày 16 tháng 10 năm 2007  16:18

Khó tin rằng sự dã man như thế này nếu quý vị chứng kiến.

Vào tháng 9 năm 2000, tôi bị bắt gửi vào trại lao động Heizuizi, nơi đây 18 giờ một ngày tôi phải làm các sản phẩm xuất cảng.  Cai ngục tìm cách để “cải tạo” tôi.  Họ bắt buộc là bất cứ điều gì tôi suy nghĩ đều phải báo cáo.  Khi tôi từ chối, họ ra lệnh các tù nhân đánh tôi.

Cai ngục trưởng Sun Mingyan, nhóm 6, ngồi trên đầu tôi và dùng cây gậy điện to lớn để đốt mặt và da dầu tôi, ông ta còn đánh vào mặt và người tôi, tôi bị thương rất nặng, toàn thân thể bị xưng lên.

Vào tháng 12 năm 2000, tôi bị đưa qua nhóm 2, họ bắt tôi phải kém máy làm điện, khiến cho các bắp thịt của tôi bị thương.  Sau một năm, vào tháng 11 năm 2001, tôi được thả ra, tôi bị thương nặng đến độ mà nâng cái bát lên cũng không nỗi.  Trước khi được thả ra, nhân viên phòng 610 bắt tôi phảI trả 2000 yuan.

Vào tháng 5 năm 2002, cảnh sát ở Trường Xuân truy nả các học viên Pháp Luân Công sau khi học viên Pháp Luân đã rút vào chương trình truyền hình của Trung Quốc để phát hình của Pháp Luân Công trên toàn thế giới.  Họ bắt 5000 học viên Pháp Luân Công.  Mỗi một phòng giam là giam hơn cả 50 học viên, đến cả họ giam chúng tôi vào nhà tắm.

Vào ngày 11 tháng 3 năm 2002, cảnh sát của đội I ở Trường Xuân bắt tôi và khóa tôi bên trong một cái lồng sắt trong trại cảnh sát gần Caishenmiao, ở quận Nanguan.  Cái lồng sắt khoảng 4 tất, tôi không đứng lên được.

Ngày hôm sau vào buổi tối, cảnh sát Gao Peng và Zhang Heng điều tra tôi.  Họ trói tay tôi ở phía sau, trùm đầu và cổ tôi lại với một cái bọc, cột chặt vòng quanh cổ tôi.  Tôi không thấy gì cả, thở cũng khó.  Họ nắm tôi và thảy vào trong cóp xe.

Tôi bị đưa lên núi gàn Jingyuetan, nơi đặc biệt để tra tấn học viên Pháp Luân Công, nhiều học viên đã bị tra tấn cho đến chết tại đây.  Liu Haibo, học viên Pháp Luân Công, một sinh viên đại học, đã bị tra tấn cho đến chết tại đây.  Họ cỗi quần áo của cậu ra bắt quỳ xuống, rồI dùng cây gậy điện to thọc vào hậu môn của cậu, cậu bị điện giật bên trong thân thể, vì đó mà chết.

Bác sĩ Liu Yi làm việc tại bệnh viện Luyuan cũng bị tra tấn cho đến chết tại nơi này.  Theo tôi biết thì 23 người đã bị giết tại đây.  Tôi biết tên của họ, họ bị chôn chung với nhau trong một lỗ đất.  Có một viên rất đẹp tên Xiang Min, sau khi bắt cô về, họ vừa dùng cây điện giật cô và hãm hiếp cô.  Trong cuộc cảnh sát lùng bắt ở Trường Xuân khoảng 30 học viên bị tra tấn đến chết.

Cảnh sát bắt tôi lên trại núi này.  Sau 2 tiếng đồng hồ họ ngừng lại.  Nhiều cảnh sát kéo tôi và đánh tôi cùng lúc.  Họ liệng tôi vào một cái cây.  Họ bản rằng họ sẽ giết tôi hôm nay.

Đi bộ khoảng 10 phút, vào một căn phòng, họ tháo bao bọc đầu của tôi và bảo “Sửa soạn để chết, không ai vào đây mà còn sống được.”

Họ bỏ tôi vào một phòng nhỏ, nơi đó có một cái bàn, và 3 cây gậy điện rất dài, một giây thừng và một cái giường.  Giường thì để cho cảnh sát nằm nghĩ, nhưng dù cho họ mệt lả vì tra tấn chúng tôi, họ vẫn tiếp tục chửi chúng tôi.  Có một “cái lồng cọp” để tra tấn.  Cảnh sát đã sẳn sàng các dụng cụ để tra tấn chúng tôi.

Vài người cảnh sát đè tôi xuống trong lồng cọp, trói tay tôi ra phía sau, cột vào lồng, ngực và bụng tôi bị cột chặt vào hai ống sắt, chân tôi thì bị khóa với hay vòng sắt.  Cảnh sát tiếp tục hành hạ tôi, liên tục mỗi 5 phút là tra tấn.  Mỗi lần họ vặn tay tôi ra phía trước rồi đến phía sau khiến cho vai tôi bị lọi.  Đau đến độ tôi muốn sĩu, sàng nhà ướt đẩm mồ hôi và nước mắt của tôi.

Sau đó họ tròng đầu tôi vào một cái vòng, vì ngực và bụng bị cột vào lồng, tôi cảm thấy cổ tôi bị đứt ra.  Đau đớn vô cùng tôi không thở được.  Họ còn cột tôi vào một cái giây thừng để họ kéo lên xuống.  Trong khi họ đang hành hạ tôi những người cảnh sát khác đè đầu tôi xuống, đau đớn vô cùng.

Mỗi 5 phút là họ hành hạ tôi như thế.  Mồ hôi và nước mắt và máu của tôi đẩm cả tóc và quần áo của tôi.  Tôi tiếp tục xỉu đi, lúc ấy họ đổ nước lạnh hay nóng để làm cho tôi tỉnh giậy.  Nước nóng làm cho da tôi bị phỏng nặng.

Sau 4 tiếng đồng họ bị hành hạ trong lồng cọp, tôi sắp gần chết rồi.  Những người cảnh sát chụp đầu tôi vớo một cái thùng sắt, sau đó họ bật thuốc lá hút và thỏI khói thuốc vào trong thùng.  Kéo dài hơn 1 tiếng, tôi bị sỉu đi nhiều lần, họ dùng nước lạnh tạt cho tôi tỉnh dậy.

Trước khi tôi hoàn toàn tỉnh dậy, họ dùng tàn thuốc lá đốt mí mắt tôi.  Tôi giẩy dụa.  Có lúc bị quá mệt và chán với cách hành hạ này, họ đấm vào mặt và đầu tôi.  Máu chảy từ mũi của tôi trào xuống miệng.  Răng tôi bị gẩy, mặt xưng phồng lên, bầm tím.  Họ còn thọc vào lỗ tay của tôi với tâm xỉa răng.  Cả nữa tháng tôi không còn nghe được nữa.  Sau đó đi ngũ vào khoảng 2 giờ sáng vì quá mệt.

Trong 17 ngày bị giam giữ vào tháng 3 năm 2002, tôi đã bị bắt đến chỗ này 3 lần.  Mỗi lần kế tiếp thì họ càng hành hạ tàn nhẫn hơn lần trước.

Trong hai lần bị bắt từ 7 cho đến 8 người cảnh sát đến bắt tôi vào nửa đêm và đưa đến nơi này để hành hạ tôi.  Khi thấy tôi gần chết thì họ trả tôi về phòng giam. Vì để tránh không cho người khác thấy, họ trùm tôi với quần áo rất dày, vậy mà máu vẫn thắm qua quần áo tôi.

Các bạn đồng tu Pháp Luân Công không ngũ được vì cảnh rùng rợn này và họ lo lắng cho chúng tôi.  Còn những người bị bắt ở phòng 610 bị điều tra hàng ngày.  Khi tôi lúc chúng tôi bị trùm đầu.  Tay thì bị tró về phía sau.  Họ kéo chúng tôi vào xe và chở vào trại núi để tra tấn.

Sau khi bị tra tấn, sức khỏe tôi yếu dần.  Trại giam số 3
nhận tôi sau khi tôi bị tra tấn xong.  Sau đó họ đưa tôi đi khám.  Bác sỉ bảo rằng toàn thân tôi bị thương.  Vào buổi trưa tôi và Guo Shuaishuai bị đưa vào nhà thương tù để họ tra tấn thêm nữa.

Vừa đến nhà thương họ cột chúng tôi lại và chính loại thuốc là vào người chúng tôi.  Cho đến hôm nay chân tôi cũng còn bị tê vì thuốc đó, nhéo cũng không đau và chân tôi lúc nào cũng tê lạnh.  Guo đã bị ép ăn trong vòng 2 tháng, sau khi ép xong, họ vẫn để cái ống trong cổ của cho.  Cô bị đau đớn vô cùng.

Một học viên nữa tên Jiang Yong bị bắt cùng lúc với chúng tôi, cũng bị tra tấn như chúng tôi cho đến chết vào tháng 6 hay tháng 7 gì đó, Jiang cũng bị họ chích thuốc lạ vào người.  Mỗi ngày họ rút máu của cô ra, sau đó cô yếu dần, và sau nhiều lần bị ép ăn, cô đã chết đi.  Họ tra tấn người cho đến chết trước mặt chúng tôi.  Còn cô Guo thì bị cái ống ép ăn ở trong cổ, cô phải nuốt cái ống đó để thở, cuối cùng bao tử của cô bị đau.  Bác sĩ trong trại tù sợ rằng Guo sẽ là bằng chứng cho thế giới bên ngoài.  Vì lý do này họ còn tra tấn tàn bạo hơn nữa.

MỗI ngày cảnh sát và các tù nhân khác nhìn chúng tôi bị trần truồng và hành hạ chúng tôi.  Một người bác sĩ mò mẫm vào bộ phận sinh dục của cô, trong khi cô đang bị đau đớn vì cái ống ép ăn còn bỏ trong cổ họng của cô.  Có lần cô nuốt luôn cái muổng nhỏ, bác sĩ mổ để lấy ra.  Ông ta mổ cẩu thả, mổ một lằn dài từ ngực cho đến xương chậu của cô.  Sau đó họ trả cô về nhà, hiện tại thân thể và tinh thần của cô cũng chưa bình phục.

Còng Zhao Xiaogin cùng bị bắt với tôi, phòng 610 đã đánh cô đến ngất xỉu.  Có lúc họ còn đá cô xuống lầu.  Đầu cô bị lổ và cánh tay phải bị gẩy.  Sau đó họ đưa cô vào bệnh viện để bỏ đói cô.  Họ băng tay cô lại nhưng không xem và cũng không rửa nguyên mùa hè, do đó mà cánh tay của tôi làm độc và vòi nổi lên.  Sau đó cô bị điên, rung rẩy, không còn nói được nữa.  Cô chỉ cười và khóc.  

Tôi đã chứng kiến nhiều cảnh vô nhân đạo như thế này.

Có lần tất cả các học viên nữ chúng tôi bị liệng xuống sàn nhà không quần không áo.  Chân của họ bị cột theo thế bàn chân của chim đại bang.  Họ bị trong cái thế này cả 26 ngày.  Chúng tôi bị cảnh sát, bác sĩ trong tù, và các tù nhân nam trong trù sỉ nhục chúng tôi.

Vì tôi công khai rút lui và từ bỏ Pháp Luân Công, họ trả tôi về trại giam số 3.  Tuy nhiên, trại giam này không nhận tôi sợ rằng tôi sắp chết rồi.  Cảnh sát không biết làm sao, họ bắt đầu đánh và đá tôi, cột và treo tôi lên cao hơn cả 5 ngày.  Sau đó họ bỏ tôi vào nhà thương tù để tra tấn thêm nữa.

Lại một lần nữa ở trong trại tù nhà thương, tôi nhịn ăn 50 ngày.  Có một lần bác sĩ dùng một con dao mổ cắt gân của tôi ra, cột nó lại.  Còn đầu kia thì họ chích một cây kim vào, máu chảy đầu trên giường và sàn nhà.  Hai chân tôi bị xưng rất nhiều, chân tôi bắt đầu bị thối hoại.  Bác sĩ trong tù cho rằng chân tôi đã bị hủy rồi, mỗi một ngày họ chích vào 10 bình thuốc lạ vào chân tôi.

Không ai lo cho tôi trong thời gian này, vì thế tôi phải nằm liệt giường.  Thân thể tôi đầy nước tiểu và phân bao nhiêu tuần lể liên tiếp.  Đau đớn không tưởng tượng nổi.

Tâm sự của cô Wang Yuhuan    ngày 16 tháng 10 năm 2007  (16:18)

Bản tiếng Anh:
http://www.faluninfo.net/displayAnArticle.asp?ID=9505

Bấm vào Bản để in

 

 

 

BÀI TRÍCH TỪ MẠNG LƯỚI FALUN DAFA INFORMATION CENTER


FOR MORE INFORMATION, PLEASE CONTACT THE FALUN DAFA INFORMATION CENTER
Contacts: Gail Rachlin (+1 917-757-9780), Levi Browde (+1 646-415-0998), Erping Zhang (+1 646-533-6147), or Christina Chai (+1 917-386-5068).
Fax: 646-792-3916 Email: contact@faluninfo.net, Website: http://www.faluninfo.net/