Chứng nhận trước Ủy Ban Hội Đồng Điều Tra
của Hạ Nghị Viện Hoa Kỳ

 

Lời chứng nhận của ông Erping Zhang,
người đại diện của Trung Tâm Tin Tức Pháp Luân Đại Pháp

(10/4/2006 13:35)

 

Trước hết tôi có lời cám ơn các hội viên của ủy Ban phụ trách điều tra đă cho tôi có một cơ hội để phát biểu tại đây hôm nay.  Tôi vinh dự được tŕnh bày với các hội viên tại đây hôm nay về đề tài Pháp Luân Công một cách tổng quát.  Đặc biệt tôi cám ơn chủ tịch Rohrabacher, bao nhiêu năm qua, đă kiên định là người vô địch về nhân quyền và tự do căn bản ở Trung Quốc.  Thưa ông Chủ Tịch, chúng tôi hoan nghinh việc làm của ông và chúng tôi kêu gọi mọi người cùng noi gương theo ông.

 

Thứ nhất, chỉ một câu hỏi giản dị:  Pháp Luân Công là ǵ?  Theo phẩm chất tôi sẽ trả lời, nói rằng Pháp Luân Công là một phần của truyền thống lâu dài của Trung Quốc về tự cải tiến.  Giá trị và nguyện vọng của Pháp Luân Công, cũng như của Phật Giáo hay Đạo Giáo là về tâm linh.  Cho rất nhiều người, tập luyện Pháp Luân Công bắt đầu bằng ước muốn được khoẻ mạnh hơn hay là được khoẻ mạnh toàn diện.  Qua tập luyện các bài công pháp và tu đạo đức, người tập luyện đạt được sự thăng bằng, yên tĩnh và sinh lực bền bỉ.  Ở cực điểm là có thể đạt được phần tâm linh, gọi theo tiếng Trung Hoa là “đạt Đạo” hay là “ngộ”.  Triết lư trong ṿng ba chữ, người tu luyện thể theo đó mà sống, tức là: Chân-Thiện-Nhẫn.  Từ phẩm chất mà nói, khoảng 80 quốc gia trên toàn thế giới tập luyện Pháp Luân Công; vào năm 1999, chỉ ở Trung Quốc, ước lượng là 100 triệu người đang tập luyện môn này.

 

Ngược lại, tôi nói rằng, nếu quư vị nói và chỉ điểm ra hai điều mà không phải là chúng tôi.  Các đại diện của chế độ Trung Quốc đă tích cực t́m cách phát biểu cái gọi là thô thiển và xuyên tạc h́nh ảnh của Pháp Luân Công với các hội viên của chánh quyền của chúng tôi lẫn cả Quốc Hội này, có một số nhầm lẫn.  Trước hết, Pháp Luân Công không có làm hay có nguyện vọng làm chính trị.  Pháp Luân Công là một môn học về tâm linh; luôn luôn là thế và măi măi cũng sẽ là thế.  Chỉ có là từ năm 1999 những người học Pháp Luân Công đă bị bàn tay của chế độ cộng sản Trung Quốc bức hại khủng khiếp và tàn bạo.  Sự hành hạ vô nhân đạo trong tay của cảnh sách đă giết chết gần 3000 người học viên; hằng trăm ngàn học viên đang bị giam trong tù và bị giam trong các trại lao động chỉ v́ họ là học viên Pháp Luân Công.  Các học viên Pháp Luân Công không được đi học, bị đuổi ra sở làm, không được ở với con cái của họ, bị mạ nhục trước công chúng, bị cảnh sát hăm hiếp và làm dụng sinh lư, bị cướp đi quyền lợi căn bản nhất mà chúng ta sống trong thế giới tự đo tin rằng đó là nhân quyền.  Hơn nữa, chế độ Trung Quốc đă tham gia đầu tư hằng triệu bạc đô la trong các phương kế tuyên truyền để tạo ra ḷng câm thù và kỳ thị nhóm học viên này, ở Trung Quốc và trên toàn thế giới, lẫn cả ở đây.  Một số nạn nhân bị gông cùng bị đưa ra diễn hành trên đường phố, giống như thời Cách Mạng Văn Hoá.

 

Thêm vào đó, chế độ này đă cướp đoạt tiếng nói của Pháp Luân Công bằng cách đốt sách Pháp Luân Công trong các cuộc tập họp đông đảo, cấm tất cả những văn học có liên quan đến Pháp Luân Công, không vào được các mạng lưới Pháp Luân Công và cũng không vào được các báo cáo tin tức Tây Phương.  Dưới t́nh trạng này chúng tôi không làm ǵ khác hơn là phải nói lên.  Mục tiêu của chúng tôi giản dị và duy nhất là cho mọi người biết câu chuyện của chúng tôi; để vạch trần sự vi phạm quyền lợi của chúng tôi; làm như thế là để làm cho chúng tôi bị diệt chủng.  Chúng tôi không muốn quyền lợi chính trị.  Chúng không muốn ǵ khác hơn là được thiền định yên tĩnh trong các công viên.  Nhưng khi người ta đạp cửa nhà chúng tôi và bắt và tra tấn cha mẹ, bạn bè và con cái chúng tôi, khi bọn họ muốn xóa trừ sự tồn tại duy nhất của chúng tôi, chúng tôi có bổn phận là phải nói lên.  Người ta đâu có nhớ Ông Martin Luther King Jr là một tội phạm chiến đấu cho pháp luật không công bằng, mà ông được nhớ là một vị anh hùng.

 

Thứ nh́, tôi muốn nói rơ là Pháp Luân Công không sai lệch, không kỳ quái, cũng không nguy hiểm, bởi v́ chế độ Trung Quốc đă t́m cách miêu tả Pháp Luân Công như thế.  Nên quan sát bao rộng hơn.  Một điểm là, tất cả sự kết tội mà chế độ đă tạo nên chỉ qua một đêm, từ cấm đoán Pháp Luân Công vào năm 1999; trong suốt 7 năm trước đó, từ năm 1992 đến 1999, bao nhiêu trăm triệu người đă tập luyện Pháp Luân Công, hoàn toàn là từ giới lănh đạo, đến cả các viên chức lănh đạo của chánh phủ Trung Quốc cũng khen ngợi.  Đó là nói rằng, những điều kết tội chỉ là bịa đặc chính trị tức thời mà thôi.  Và những điều kết tội này, không là ǵ cả, mà là những điều mà các viên chức lănh đạo Trung Quốc không cho phép người ngoài điều tra; có người t́m cách điều tra cũng bị bắt giữ.  Hay từ một quan điểm khác, chúng ta cũng nên chú ư rằng không một lời kết tội nào mà từ Taiwan cả, Taiwan cũng là một xă hội Trung Hoa.  Nơi đó, hằng trăm ngàn người trên một ḥn đảo nhỏ tự do tập luyện Pháp Luân công.  Nơi đó, đến ngày nay, Pháp Luân Công vô cùng thịnh hành và lại được các viên chức chính quyền cũng như các bác sĩ nh́n nhận rằng có ích lợi về sức khoẻ và ích lợi cho xă hội.  Pháp Luân Công được truyền dạy ở các nhà thương, trường học, lẫn cả các nhà tù.  Thế th́ chúng tôi có thể hỏi: đối với hai bên eo biển của Taiwan, có phải là Pháp Luân Công hoàn toàn khác biệt hay chính là hệ thống chính trị của hai nơi khác biệt?  Hầu như Taiwan là một chế độ dân chủ.  Kỳ thực, chúng ta có thể thấy rằng chế độ Trung Quốc không cho phép những nhóm khác tồn tại một cách tự do, đó là các nhóm tôn giáo, các hội đoàn lao động, hay là các đảng phái chính trị.

 

Đây có nghĩa là, có phải là chế độ Trung Quốc đă t́m cách xúc phạm Pháp Luân công.  Họ đă làm như thế với ba nguyên nhân tối thiểu:

 

1)       Chế độ Trung Quốc làm như thế là để biểu trương kẻ đàn áp trong ánh sáng, giống như là chúng đang dậm đạp các yếu tố xấu ra ngoài xă hội; nếu mọi người biết được sự thật Pháp Luân Công là ǵ th́ người ta sẽ phẩn nộ với hành động của chế độ cộng sản.

 

2)       Chế độ Trung Quốc chủ trương tập trung vào Pháp Luân Công, để cho người ta không c̣n chú ư vào hành động của chế độ Trung Quốc, tức là bao gồm những cảnh tra tấn dă man, đến cả giết chết các học viên Pháp Luân Công.

 

3)       Chế độ Trung Quốc miêu tả Pháp Luân Công là kỳ quái, là tà giáo, hay là khác với các bạn và tôi, họ hy vọng làm cho mọi người sợ mà tránh đi, gây náo loạn, và làm cho người nghe mất đi ḷng nhân đạo, giống như bọn họ.

 

Nói thế này, họ ngầm phá hoại không cho người ta thông cảm và ủng hộ Pháp Luân Công, làm cho mọi người xa lánh các học viên, và để chứng minh đây là một sự cố t́nh mưu hại nữa của các lănh đạo Trung Quốc để lạm quyền hành của chế độ độc tài.

 

V́ thế, điều quan trọng là hôm nay chúng ta nêu lên trọng tâm của đề tài: sự thật là ǵ và khốc liệt là ǵ, và tôi muốn hoan nghinh sự can đảm của hội đồng điều tra.

 

Kết luận, tôi hy vọng nhắc đến: chủ động là cơ hội cho hy vọng, và biểu tượng nổ lực của chúng tôi giúp cho sự công bằng ở Trung Quốc.   Hội Đồng Tự Do Internet Toàn Cầu gồm có 5 cơ quan căn cứ ở Hoa Kỳ đă khởi đầu một dự án gọi là “Tự Do trên mạng lưới cho Trung Quốc và trên toàn cầu.”  Dự án này, đă đến năm thứ bảy rồi, vô cùng thành công trong việc giúp đở tự do tin tức ở Trung Quốc.  Hiện tại, điều quan trọng là mỗi một mạng lưới mà bị chặn không cho người sử dụng ở Trung Quốc thấy, đều qua hệ thống kỹ thuật không bị chặn.  Cả các mạng lưới của Voice of America - Tiếng Nói Mỹ Quốc và Radio Free Asia – Đài Phát Thanh Á Châu Tự Do, cùng với các mạng lưới không bị kiểm soát của Google và Yahoo.  Năm 2005, trung b́nh là 30 triệu mỗi ngày, người ta dùng mạng lưới từ Trung Hoa Lục Địa qua kỹ thuật của chúng tôi.  Điều này đă gây nên một môi trường an ninh trên internet thực sự cho người Trung Hoa có thể hoạt động và nhận thức được tự do ngôn luận, tự do liên hiệp, tự do tín ngưởng, mà chính nó không được phép ở Trung Quốc.  Ảnh hưởng tích cực là thật và là quan trọng, không những chúng tôi mang tự to trên Internet cho Trung Quốc mà cả các quốc gia bị khống chế khác, nhưng cũng gây thuận tiện cho sự chuyển hóa ḥa b́nh cho Trung Quốc mà bao lâu nay thế giới đă từng hy vọng.

 

Nổ lực của chúng tôi hoàn toàn là vị sự an toàn cho người dân Trung Quốc, và đến nay trong khi chúng tôi ủng hộ pháp luật và hiến pháp, cũng chỉ là v́ quốc gia Trung Quốc.  Không có ǵ là “chống lại Trung Quốc” về ủng hộ bảo đảm quyền lợi hiến pháp khi bị lạm dụng, hay chỉ ra thủ phạm.  Ở Hoa Kỳ, làm như thế chúng tôi gọi là một người dân tốt.  Trong trường hợp của chúng tôi, tôi gọi đó, làm bạn với Trung Quốc.  Thực sự “Trung Quốc” chính là những người dân của một quốc gia vô cùng to lớn, chứ không phải những kẻ cai trị mà không được bầu, thường lạm dụng và bóc lột người dân v́ lợi ích riêng tư và hạn hẹp.

 

Chúng tôi kêu gọi Quốc Hội này và Ban Hành Chánh nên lấy mỗi một cơ hội nêu lên với các lănh đạo của Đảng Công Sản Trung Quốc về vấn đề của Pháp Luân Công và tham gia một cách vững vàng để chấm dứt cuộc bức hại này sớm hơn hầu để giúp và cứu các sinh mệnh vô tội.  Lịch sử không những phán xét những ǵ chúng ta làm, mà c̣n phán xét những ǵ chúng ta không làm trong khi chúng ta có thể làm được.

 

Cám ơn th́ giờ của quư vị và sự quan tâm của quư vị.

(10/4/2006 13:35)

 

 

Bản tiếng Anh:  http://www.faluninfo.net/displayAnArticle.asp?ID=9456