CW: Nhân Chứng Tòa Án Đàng Cộng Sản Xét Xử
Học Viên Pháp Luân Công Ra Sao
(Vô Danh ) Ngày 2 / 6 / 2005 21:19)
(Chánh Kiến) Là người Hồng Kông, tôi thường thấy tài liệu thông tin Pháp Luân Công kể chuyện chính quyền của Đảng Cộng Sản Trung quốc bức hại cả nhóm ra sao.
Vì Đảng bảo tình trạng nhân quyền tốt nhất trong những năm này, tôi không biết sự bức hại có ghê tởm hay không. Vậy những việc báo cáo ở Lục địa tất cả đều nói láo. Vậy thật sự học viên Pháp Luân Công không có nhân quyền nào cả? Mối nghi ngại của tôi sau rốt được sáng tỏ, sau khi chứng kiến phiên tòa chống lại học viên Pháp Luân Công ở thành phố Châu Hải gần tỉnh Quảng Đông.
Ngày 29 tháng 2, 2005, chính quyền xét xử vài học viên Pháp Luân Công ở tòa án địa hạt hương Châu tại thành phố Châu Hải. Khoản 9 giờ sáng, khi cảnh sát dẩn ba học viên vào phòng, tôi nghe một trong bọn họ nói lên ở xa xa, “Pháp Luân Công là vĩ đại!” và “Pháp Luân Công là chánh Pháp!” làm rúng động thâm tâm tôi và tôi tràn đầy đau đớn cho họ trong lúc đó vì tôi chắc rằng họ là người vô tội. Trong số ba người, tất cả họ là người tốt, hai người đàn ông khoản bốn mươi tuổi, và một người đàn bà trên sáu mươi tuổi. Tôi không hiểu tại sao một người đàn bà tử tế như vậy lại bị xét xử.
Ba quan tòa xuất hiện, một ông chủ tọa của phiên tòa. Tòa chỉ định các luật sư cho ông Zhang Xuewen và người đàn bà, trong khi gia đình ông Lin Wuyong xin hai thân nhân biện hộ cho ông. Họ là hai phụ nử, khoảng chừng ba mươi tuổi. Nhưng khi một trong bọn họ đề cập đến “Pháp Luân Đại Pháp” trong phiên tòa thì quan tòa quát lên, “Cấm bà nói’ Pháp Luân Đại Pháp’ nhưng chỉ có thể nói ‘Pháp Luân Công’!” Người phụ nữ khác giữ im lặng và chỉ nhìn quan tòa. Bà không nói chi cà, ông ta la hét bà, “Bà có tập Pháp Luân Công không? Có phải Lý Hồng Chí là Sư Phụ của bà ?” Trước khi bà có thời gian để trả lời, quan tòa ra lệnh cảnh sát lôi bà ra khỏi phòng.
Sự tàn bạo thật đạt đến tột bực. Cả đến những sự tương giao xã hội hàng ngày, nói chi đến pháp đình uy nghiêm, một người có giáo dục phải luôn luôn cư xử tử tế với phụ nữ, và có thái độ lịch sự thích hợp trong xã hội. Nơi đây, một quan tòa, là người đáng lẻ dùng để làm gương của sự ngay thẳng và nhân phẩm, đã phát ra sự thịnh nộ và đuổi người phụ nữ ra ngoải, một phụ nữ hợp lệ biện hộ pháp lý, chỉ vì đơn giản nhìn trong mắt ông. Trong đó sự công bằng ở đâu? Làm sao có loại người nầy trở thành một quan tòa? Làm sao nó có thể tuyên án được? Mặc dù tôi là một quan sát viên không liên hệ ai cả.Tôi cãm thấy buồn và phẩn nộ.
Dường như những tài liệu phát ra bởi nhóm Pháp Luân Công đều đúng tất cả. Những học viên Pháp Luân Công ở lục địa thật không có nhân quyền. Họ bị bắt sai lầm để tòa án xét xử và cướp đoạt đi quyền biện hộ hợp pháp. Đâu là phạm vi pháp luật? Cái gì đã trở thành văn hóa văn minh của chúng ta? Tất cả là một lủ nói láo! Lúc đó tôi rất tiếc là không mang theo máy quay phim để quay tại chổ những việc đã xãy ra để cho cả thế giới biết chính xác là Đảng Cộng Sản Trung quốc đã đối xử với các học viên Pháp Luân Công và biểu hiện “ nhân quyền” ở Trung quốc.
Bản tiếng Anh: http://www.faluninfo.net/displayAnArticle.asp?ID=9208
Bấm vào Bản để in
|